Bao's drafts

Random posting
Jul 21
Permalink

Viết lại Eva

Mọi chuyện bắt đầu từ lúc sơ khai lập địa, lúc đó chưa có thế giới, chưa có cây cỏ, chưa có thú vật, chưa có loài người. Mọi thứ chỉ như một tờ giấy trắng, và tinh khiết. Dĩ nhiên là phải có một cái gì đó tồn tại để bắt đầu câu chuyện, hãy gọi cái vật thể không xác định ấy là Thượng Đế, còn tại sao có sự tồn tại của Thượng Đế thì đó là một câu chuyện khác. Lý do gọi là Thượng Đế sẽ được giải thích trong câu truyện.

Không biết sự tồn tại Thương Đế là trong bao lâu hay Ngài đã làm gì trong trước đó nhưng cho đến một thời điểm nào đó, trong một khoảnh khắc kéo dài chừng vài tíc-tắc (lúc đó chưa có khái niệm thời gian nên gọi tạm là tíc-tắc vậy), Ngài bổng nhiên cảm thấy buồn chán với mọi thứ xung quanh và quyết định làm một cái gì đó để tiêu diệt cái cơn buồn chán này. Tốn thêm vài tíc-tắc nữa để Ngài suy nghĩ xem Ngài sẽ làm gì, và ngay sau một cái tíc-tắc quan trọng nào đó, Ngài đưa tay (chả biết tay phải hay tay trái) lên, xé một đoạn không gian trắng chung quanh ngài và vò-vò-xếp-xếp thành một khối chữ nhật rộng và dài, giống như một cái mặt bàn ngày nay vậy đó. Ngài chưa rõ ngài sẽ làm gì tiếp với cái khối chữ nhật này, Ngài chỉ đơn giản là muốn tạo ra một cái gì đó. Không rõ là mình sẽ làm gì, Ngài đẩy cái khối chữ nhật đó vào một góc của không gian, và nghĩ xem mình sẽ làm cái gì khác bây giờ.

Không biết là Thượng Đế đã làm những gì, nhưng dám cá là kết quả cũng không hơn cái khối chữ nhật là bao nhiêu, vì sau thêm một cơ số tíc-tắc nào đó, Ngài quay lại và tìm cái khối chữ nhật mà mình mới vừa tạo ra. Thật là khó khi mà tìm một vật màu trắng trong một không gian trắng nhỉ. Cuối cùng Ngài cũng tìm ra, và Ngài nhận ra là mình đã phải tốn công sức thế nào để tìm cái vật trắng này, nhưng nó cũng làm Ngài cảm thấy thú vị. Nhưng Ngài cũng chẳng muốn phải bỏ thêm nhiều thời gian để phải tìm nó lần thứ hai, thế là Ngài đưa tay lên (cũng chẳng biết là tay gì), làm một hành động gì đó và cái khối chữ nhật màu trắng biến thành màu đen. Ngài ngắm ngắm và điều chỉnh lại độ sáng của khối chữ nhật này, chắc đen quá không đẹp, đến khi ra một màu mà chúng ta gọi là màu của đất ngày nay.

Thật ra, cái khối chữ nhật đó không phải là một khối chữ nhật hoàn hảo, nó là hình chữ nhật nhưng các mặt phẳng của nó thì gồ ghề, chổ lồi, chổ trủng. Hãy thông cảm cho Ngài, lúc đó làm gì có cái gọi là kỹ thuật công nghệ ép phẳng hiện đại chứ, Ngài làm ra cái đó bằng tay và rõ ràng là Ngày không có một đôi tay tạo hình hoàn hảo. Quay lại với Ngài, Ngài rất buồn chán vì chung quanh mọi thứ đều ở trạng thái tỉnh, không hề có một chuyển động nào, Ngài muốn một cái gì đó biết di chuyển, đi đi lại lại, giống Ngài. Ngài vớ tay (mình đừng quan tâm tới nào nữa nhé, chuyện này cũng xưa lắm rồi) và bóc thêm một mảnh không gian nho nhỏ. Ngài xếp, nắn, xếp, và nắn cái cục tròn tròn trắng trắng đó. Ngài cũng chẳng rõ là Ngài muốn tạo ra cái gì nhưng ít nhất Ngài cũng cảm thấy thích thú với cái Ngài đang làm. Tác phẩm của Ngài là một cái gì gì đó, tương tự hình que nhưng không phải hình que, không phải tròn, vuông, tam giác hay một hình dạng nào khác, à, hình dạng của cái khối đó tượng tự như hình ngôi sao. Ngài đặt nó xuống, cái mặt phẳng, và lại giơ tay lên. Không có bất kì hiệu ứng gì, nhưng vài chục tíc-tắt sau cái khối hình ngôi sao bắt đầu chuyển động, cánh trái di chuyển, rồi cánh phải, rồi cánh trên, rồi hai cánh dưới. Ngài nhìn cái hình dạng ngôi sao ấy một cách thích thú, nhìn nó di chuyển trên cái nền màu đất của Ngài. “Mình đã tạo ra một tác phẩm nghệ thuật”, có thể Ngài đã nghĩ như vậy lúc đó. Rồi, bất chợt, một ý tưởng tuyệt vời xẹt qua tâm trí của ngài, Ngài muốn cái khối đó có thể suy nghĩ và có thể nói ra suy nghĩ của mình (dùng từ “nói” thì hơi sai, nhưng cũng chả nghĩ ra từ nào hay ho hơn). Và Ngài đã tạo ra âm thanh, sau đó là tiếng nói cho vật thể đó. Vật thể đó lên tiếng ngay sau khi có thể nói:

-          Chuyện gì đang xảy ra ?

-          Ta vừa mới tạo ra nhà ngươi.

-          Ai là Ta, ai là nhà ngươi ?

-          … ( Ngài chả biết trả lời sao, thì vật thể đó lại lên tiếng )

-          Đây là đâu ?

-          Ta nói rồi, Ta mới vừa tạo ra ngươi thôi. Ta chưa nghĩ đến việc sẽ gọi nhà ngươi là cái gì, và cái này là cái gì, ta chỉ đơn thuần là buồn chán thôi.

-          Vậy hãy gọi ta là Eva. – Vật thể đó lên tiếng, giọng rất là phấn khởi.

Thượng Đế chẳng hiểu tại sao vật thể đó lại muốn được gọi là Eva, nhưng dù sao âm thanh cũng nghe dễ chịu. Ngài nói:

-          Ừ. Vậy nhà ngươi sẽ là Eva.

-          Còn ông là Thượng Đế. – Eva nói.

Eva nhìn quanh mọi thứ rồi nói với giọng la lối:

-          Sao mọi thứ chẳng có gì hết ?

-          Thế nhà ngươi muốn có gì ? – Thượng Đế hỏi lại.

-          Hãy tạo thêm nhiều thứ nữa đi, như vầy buồn chán lắm ! – Eva quạu quọ.

-          Hahahahahahahahhhhhh…

Thượng Đế bật cười, Ngài vừa nhận ra Ngài tạo ra một cái thứ giống Ngài đến mức nào. Giống nhất là cái tính buồn chán. Vì buồn chán, Ngài tạo ra một thứ để giải trí cho Ngài, và ngay khi tạo xong thì vật đó lại la ó là buồn chán. Thật là buồn cười, nhưng dù sao cũng rất là thú vị.

Sau đó, Ngài bắt đầu tạo thêm nhiều thứ để trang trí cho cái trò chơi mới của mình. Ngài cắm những thứ hình xanh lá cây xuống đất, và Eva gọi đó là Cây cối. Ngài tạo ra những mảng dài màu xanh dương, và Eva gọi đó là Nước. Eva còn yêu cầu Ngài làm cho Nước chuyển động và sinh ra âm thanh róc rách để nghe vui tai. Tiếp tục, Eva nói Eva là thứ duy nhất ở đây duy chuyển (chắc Eva quên mất là nước cũng di chuyển) và hỏi thượng đế tạo thêm những thứ cũng di chuyển giống Eva. Thượng Đế lập lại trình tự tương tự như khi tạo ra Eva, nhưng mỗi lần Ngài tạo ra lại là một thứ khác, chẳng biết là cái giống gì nhưng nó cũng di chuyển và nói năng như Eva, nhưng không giống Eva. Eva gọi bọn chúng là Thú Vật.

Thượng Đế tiếp tục công việc, khỏi phải nói là Ngài cảm thấy hứng thú với công việc này như thế nào. Ngài tạo ra đủ thứ, đủ loại Cây khác nhau, đủ loại thú vật khác nhau. Ngài thử đủ thứ màu sắc, đủ thứ hình dáng, cách làm của Ngài là không lập lại là ok. Chẳng bao lâu sau thì cái khối chữ nhật đó trở nên nhộn nhịp và vui vẽ. Ngài rất vui với những gì Ngài đang làm. Cho đến một hôm Eva hỏi Ngài:

-          Ngài hãy làm cho ta đẹp hơn.

-          Đẹp hơn ?

-          Ngài tạo ra những thú vật đẹp hơn ta. Ta nhìn vào dòng suối và thấy ta không đẹp bằng chúng. Ta muốn ta là thứ đẹp nhất.

-          Hừm …

Thượng Đế suy nghĩ, Ngài không thích lắm nhưng Ngài quyết định sẽ làm cho vật này đẹp hơn. Ngài cũng thích cái đẹp. Sau vài chục lần thử, chủ yếu là làm theo ý kiến của Eva, cuối cùng Eva dần dần đẹp lên, ban đầu chưa đẹp hơn tất cả mọi vật, nhưng cuối cùng thì không còn gì sánh bằng. Cái mà trước đây gọi là “cánh sao” được chỉnh lại thành bàn tay, bàn chân và mặt. Vứt bỏ bộ diện trắng đi, thay thế bằng một màu khác, đẹp hơn (không biết mô tả màu da người ra sao =]), hồng hào và cực kỳ xinh đẹp. Không nghi ngờ gì nữa, Eva chính là người phụ nữ đầu tiên.

Cực kỳ sung sướng với vẻ đẹp mới, Eva đi khoe với các bạn của mình. Nàng có rất là nhiều bạn, tất cả là thú vật và cây cỏ, trong đó nàng thích nhất là một con Báo đen, con này luôn luôn đi theo nàng, giúp nàng băng qua những con sông, giúp nàng leo lên những ngọn núi, nói chung là giúp nàng đủ thứ, mặc dù con này không nói nhiều và chỉ nghe nàng nói. Chắc Nàng thích sự im lặng của nó. Nàng cũng rất thích một Cây Thông già, cây thông này được Thượng Đế tạo ngay sau khi tạo nàng và có một trí nhớ khủng khiếp. Cây Thông nhớ tất cả các thứ mà Thượng Đế tạo ra, và nhớ chính xác tất cả những cái tên mà nàng Eva đặt cho chúng. Vì vậy Nàng rất thích nghe Cây thông kể chuyện, mỗi lần kể lại là một câu chuyện khác. Thỉnh thoảng Eva ghen tị với Cây Thông vì trí nhớ của nó, nhưng “Chắc chắn mình đẹp hơn nó 1000 lần” – Nàng tự nhủ. Nàng còn có quen một con Chim Họa Mi hót rất hay, nàng rất thích nghe nó hót, tiếng hót du dương mới tuyệt vời làm sao. Nàng cũng ghen tị với Chim Họa Mi, nhưng “Chắc chắn mình đẹp hơn nó 1000 lần” – Nàng tự nhủ. Nàng còn thích một con Rùa, đó là một con Rùa bình thường, nhưng rất lý sự. Con Rùa này rất nhiều chuyện, nhưng nói chung cũng khá là vui và thích lập luận theo cách logic, đại loại là A suy ra B, B suy ra C thì A suy ra C. Rồi một con Dê già, rồi những con Chuột Lang, những con Sóc … Nàng có rất nhiều bạn, tất cả đều được đặt tên bởi Nàng, Nàng tự đánh thứ tự ưu tiên cho các con vật, Nàng ghen tị với những đặc điểm nổi bật của chúng nhưng nàng luôn nhận thức rằng mình là người đẹp nhất. Nàng gọi nơi đây là Thiên Đường.

Còn Thượng Đế, Ngài đang làm gì trong lúc Eva mãi ngắm cái bóng đẹp đẻ của mình trong nước? Ngài không còn thấy chán nữa, nhưng cũng không vui. Thật ra Ngài không thích Thiên Đường lắm, nó làm Ngài có cảm giác bị mất điều khiển, nhưng nhờ nó mà Ngài biết là Ngài có thể làm gì. Ngài có thể tạo ra một Thiên Đường khác, và chắc chắn Ngài có thể làm tốt hơn cái vừa rồi. Việc Ngài đã làm gì sau khi tạo ra Thiên Đường là một bí mật, có thể Ngài tạo thêm một Thiên Đường phiên bản khác, hoặc Ngài tạo ra một cái gì đó khác nữa.

Chuyển qua phần bi kịch.

Eva bắt đầu chán những thứ chung quanh mình, chắc đó là đức tính duy nhất mà Nàng thừa kế từ Thượng Đế. Nàng chán nghe nước chảy, Nàng chán nghe Chim Họa Mi hót, Nàng chán đi dạo cùng với Báo đen … Đang suy nghĩ là có phải do Nàng cảm thấy ghen tị với bọn chúng không nhỉ? Rồi đến một hôm, một con vật to bự dài ngoằn xuất hiện, đó không phải là một con vật đẹp, nhưng nó cũng rất quyến rũ, màu sắc trang trí trên thân nó thật sặc sở và bắt mắt. Và nó có một đôi mắt đen tuyện đẹp, đôi mắt có thể giết một người nếu nhìn vào chúng quá lâu. Nàng gọi đó là Rắn.

Các con vật không ai thích Rắn, có tin đồn Rắn ăn thịt những con khác sau khi thôi miên chúng. Nàng không thích Rắn so với những con vật khác lắm, nhưng cũng không đến nỗi là ghét. Rắn bò bò đến chổ Nàng, lúc này mọi thú vật đang quay quanh Nàng để tìm cách làm Nàng vui.

-          Cớ chi nàng Eva xinh đẹp lại buồn thế ? – Sịt sịt, Rắn vừa nói vừa lè cái lưỡi ra.

-          Ta chán. – Nàng đáp, giọng chán phèo.

-          Nàng có muốn vui không ? Ta có thể chỉ cho Nàng một chuyện rất thú vị. – Rắn lại sịt sịt.

-          Cái gì thế ? – Giọng nàng có vẻ thích thú.

Rắn bò đến chổ nàng, bò ngang qua chổ Báo đang nằm, Rắn và Báo có trao đổi cho nhau một cái nhìn ghê tởm, kiểu như nói bằng mắt là Báo sẽ ăn tươi Rắn nếu Rắn dám làm gì, Báo không thích sự tồn tại của Rắn. Rắn mặc kệ, bò đến gần Nàng, cái lưỡi vẫn cứ đớp không khí liên hồi, nhịp điệu và âm thanh phát ra từ tiếng của Rắn làm người ta suy nghĩ đến một cái gì đó ghê gớm và xấu xa. Rắn sắp làm một việc ác!?

Đừng mong chờ, không có gì đâu, Rắn không có cắn cổ hay siết chết Nàng như trong phim. Đây là truyện cổ tích, không phải chuyện kinh dị. Rắn chỉ đơn thuần là nhìn Nàng, nhìn với đôi mắt thôi miên tuyện đẹp của mình, sau đó nói khẻ vào tai nàng một câu gì đó. Mọi vật dỏng tai nghe, nhưng chả nghe gì, giọng Rắn vốn đã khó nghe, nay lại còn thì thầm.

-          … … theo ta … … chỉ … … … Tình Yêu … – Các thú chỉ nghe được như vậy.

Rắn lè lưỡi ra, và bò về khía khu rừng. Quay lại và nói thêm:

-          Nàng có thể tìm ta bất cứ lúc nào ở bìa khu rừng. – Rắn nói.

Và hắn bò đi, bỏ lại hang trăm cái nhìn của thú vật, trong đó có cái nhìn ngu ngốc của Chim Họa Mi, cái nhìn đăm chiêu của Rùa, cái nhìn cẩn thận của Báo, cái nhìn lo lắng của Cây Thông. Dĩ nhiên là có thêm cái nhìn tò mò từ Nàng Eva của chúng ta.

-          Tình yêu là gì ? – Nàng giúp mọi con thú chấm dứt cái nhìn về khu rừng mà Rắt mất hút bằng giọng nói của mình.

-          Không biết, Không biết. – Chim Họa Mi ré lên đầu tiên.

-          Chắc đó là một dạng hình khối với nhiều góc cạnh. – Rùa lý sự.

Các thú vật xôn xao bàn tán về chủ đề mới: Tình Yêu. Bắt đầu ồn ào. Ồn ào thêm nữa. Các con thú tranh cãi nhau rất quyết liệt. Ai cũng muốn trả lời cho Eva, và ai cũng có ý kiến riêng mình. Tình Yêu được định nghĩa đủ kiểu, đủ hình dạng, đủ tính chất. Nào là một con sông tuyệt đẹp, nào là một trò chơi, nào là một cái giếng … Ồn ào đến khi Cây Thông hắn giọng để các con thú, và Nàng Eva, hướng về phía mình. Cây Thông nói:

-          Tình Yêu là một loại cảm xúc đặc biệt. Ta không rõ là nó được tạo ra thế nào, nhưng kết quả của nó là trộn lẫn giửa các cảm xúc Vui Buồn Chán-Nản Đau-Khổ và nhiều cái khác.

-          Hi sinh nữa. – Chim Họa Mi la to, ngắt lời Cây Thông.

-          Và Sung Sướng. – Rùa tiếp lời.

-          Đau Khổ là gì ? – Eva hỏi lại.

-          Nàng có thể tưởng tượng Đau Khổ bằng cách bây giờ Nàng hãy nghĩ đột nhiên Nàng không còn xinh đẹp như xưa nữa. – Báo trả lời.

-          Ta nghĩ là ta hiểu. – Nàng nói. – Nhưng ta vẫn muốn biết tình yêu là gì. Sắc đẹp của ta là Thượng Đế ban cho ta, nếu ta xấu đi ta sẽ yêu cầu Ngài cho ta một sắp đẹp khác, tuyệt vời hơn.

-          Nàng chưa hiểu Đau Khổ là gì rồi. – Báo nói.

-          Ừ, để ta suy nghĩ lại. – Nàng nói, nhưng giọng nàng đầy nghi ngờ. Bất cứ con thú thông minh hơn Chim Họa Mi sẽ biết là Nàng không tin Báo nói.

Rồi Nàng bỏ đi, ra bờ sông và lại ngắm nghía cái đẹp trời cho của mình. Lúc nàng đi vắng, Báo lên tiếng với các con vật:

-          Phải kết thúc chuyện này!

-          Tại sao ? – Chim Họa Mi và Rùa đồng thanh.

-          Bởi vì nó không tốt. – Cây Thông lên tiếng.

-          Không tốt cái gì ? – Cặp song ca Chim Rùa lên tiếng.

-          Nàng Eva chưa hiểu Tình Yêu. Nàng còn quá trẻ. Và thế giới này chưa hoàn chỉnh. – Cây Thông nói.

-          Rắn không thể cho Eva Tình Yêu. – Báo lên tiếng. Giơ chân và đập xuống đất.

-          Tại sao ? – Bắt đầu ghét bộ Chim Rùa này rồi nghen.

-          Bởi vì đó là Rắn. – Báo nạt lại. Chim và Rùa có vẻ sợ, nhưng chắc chỉ là sợ răng của Báo thôi.

-          Tình Yêu đã vốn tồn tại chung quanh Nàng Eva rồi. Tất cả chúng ta đều yêu thương Nàng. Chỉ là Nàng không nhận ra thôi. – Cây Thông nói.

-          Vậy là Rắn không được phép yêu thương Eva à ? – Rùa nói, nó đang áp dụng quy tắc tổng quát hóa, nếu Rùa mà là người thời nay chắc sẽ trở thành một người lỗi lạc.

-          Và Eva sẽ Đau Khổ. – Báo nói. Vừa nói vừa nghiến răng kẹt kẹt.

-          Có chết đâu mà lo. – Chim Họa Mi lên tiếng. Nó ăn cái gì mà ngu thế nhỉ.

-          Đừng tỏ vẻ ra là mày hiểu gì trong khi mày chẳng hiểu gì hết. – Báo gào lên một tiếng đáng sợ. Chim Họa Mi sợ hú vía, bay lên một cành cao hơn, tránh khỏi tầm với của Báo. Họa Mi đã thấy Báo dùng móng cắt những cành cây như thế nào.

-          Eva không hiểu Đau Khổ. Và Eva sẽ không chịu được Đau Khổ. – Cây Thông nói. Nó đang muốn giải quyết vấn đề.

-          Ta sẽ giết Rắn trước khi nó có thể làm gì. – Báo nói.

-          Tại sao mọi người lại như vậy ? – Rùa lên tiếng.

-          Có những việc không ai hiểu được, ngoài Thượng Đế ra. Rùa phải nhìn thế giới này bằng mắt của Eva, chứ không phải là mắt của Rùa. – Cây thông nói.

Sóc Nâu chạy tới, mặt lo sợ, và la lên, cắt ngang cuộc đối thoại:

-          Eva đi đâu rồi. Nàng không ở bờ sông như bình thường. Nàng đã đi đâu đó.

-          Rắn! – Báo gầm lên, một tiếng kinh khủng và bắt đầu chạy về bìa rừng.

Một số con vật khác chạy theo, có Cây Thông, có Rùa, có Họa Mi và những con khác. Một số con khác thì ở lại và khóc lóc, một số con tranh cãi. Một tình trạng hỗn loạn xảy ra trên Thiên Đường.

Quay lại với nàng Eva. Nàng ra bờ sông, ngắm nghía mình, nhưng luôn tự hỏi về Tình Yêu. Tình Yêu là gì? Tình Yêu như thế nào? Tại sao Tình Yêu lại Đau Khổ? Báo không muốn Nàng có Tình Yêu à? Nàng nghĩ đi nghĩ lại vài lần, rồi đứng dậy, và quyết định trốn vào bìa rừng gặp Rắn. Nàng muốn biết Tình Yêu là gì.

Nàng đi bộ đến bìa rừng, lúc này các con thú vẫn còn đanh tranh cãi với nhau, mọi chuyện sẽ chỉ nhanh thôi rồi mình quay về và chẳng ai biết chuyện gì đang xảy ra. Nàng đã nghĩ như thế. Rắn đứng đó, đợi sẳn, Rắn biết là Nàng sẽ đến. “Nàng hãy theo ta” Rắn nói rồi ra hiệu cho Nàng đi theo.

Rắn dẩn Nàng đi sâu vào khu rừng, có nhiều thứ lạ lùng mà Nàng chưa gặp, dĩ nhiên là chúng chưa có cái tên. Nàng chưa bao giờ vào đây. Nàng vừa có cảm giác sợ sệt, vừa có cảm giác thú vị, thám hiểm. Tình Yêu thật tuyệt, Nàng nghĩ.

Đi thêm một đoạn nữa, mọi thứ bắt đầu thưa dần. Không cây cối, không thú vật. Mọi thứ bắt đầu đen sậm lại. Rắn đang dẩn Nàng đến rìa của Thiên Đường, những nơi đó Thượng Đế chưa trang trí đến, chỉ có một màu đen (không phải màu đất, màu đen), và bầu trời trắng.

Chuẩn bị cho bi kịch.

Mọi thứ đã thực sự hỗn loạn. Các con thú la ó, khóc lóc. Những con vật tranh nhau đi tìm Eva. Nàng ở đâu? Không ai biết đến giới hạn của Thiên Đường. Không con thú nào biết Rắn và Eva đã làm gì, đang làm gì, và sẽ làm gì.

Thượng Đế đang ở gần đó, và để ý tại sao cái món đồ chơi của mình hôm nay lại ồn ào quá thể. Ngài nhìn vào đó, và biết chuyện gì đang xảy ra. Ngài tức giận, cực kì tức giận. Ngài đã tạo ra một thứ tham lam. Ngài nắm cái khối chữ nhật mà Eva gọi là Thiên Đường, xé ra làm đôi. Ngài bắt tất cả các con vật lại, lấy lại sức sống của chúng, và bóp nặn ra một thức khủng khiếp và kinh khủng. Ngài vò hai mảnh của Thiên Đường thành một khối tròn. Mọi thứ trộn lẫn vào nhau. Ngài truyền sự sống vào cái thứ khủng khiếp đó, và nói với Eva:

-          Ngươi muốn biết Tình Yêu là gì ư. Ta sẽ cho ngươi biết Đau Khổ là gì. Ngươi sẽ bị giam cầm trong cái khối này suốt đời và phải phục vụ con quái vật này cho đến khi ngươi chết.

Mọi chuyện không thể tệ hơn.

Cái khối tròn đó sau này được gọi là Trái Đất. Còn con quái vật khủng khiếp mà Eva phải phục vụ là Adam, con người giới tính nam đầu tiên. Mọi người đang nghĩ là Rắn và Eva đã làm gì à ? Chắc Rắn kể cho Eva nghe vài chuyện lừa tình và dạy cho Nàng cách làm tình thôi.

Comments (View)
blog comments powered by Disqus